Lost Song of Octavia
Ngày 1.
Đó là một ngôi làng Octavia xinh đẹp nằm cạnh một hồ nước lớn. Xa xa là những ngọn núi cao hùng vĩ, kỳ bí và khó lường. Những người dân trong làng đều là những nhạc sĩ, nhạc công tài ba. Họ chơi, viết nhạc và làm ra những nhạc cụ độc đáo nhất trên đời. Cứ mỗi sáng khi mặt trời vừa ló rạng, có một con chim màu vàng rực rỡ bay đến đậu trên cây cao nhất mọc ven hồ nước cất tiếng hót khúc ca bình minh chào đón ngày mới. Tất cả người dân trong làng ngày nào cũng dậy sớm, háo hức đón chờ tiếng hót của chú chim. Dân làng gọi đó là Bình Minh Ca.
Trong làng có một cô bé rất xinh đẹp và dịu dàng tên là Lyra. Cô bé rất yêu quý Bình Minh Ca. Mỗi sáng cô luôn là người thức dậy sớm nhất làng để được là người đầu tiên chào đón chú chim. Lyra còn là một nhạc công, cô chơi một cây đàn Lia cổ, mỗi khi tiếng đàn của cô vang lên có thể khiến mọi thứ trở nên lắng dịu ngay cả với những cơn giận dữ khủng khiếp nhất của các loài thú dữ.
Một ngày nọ như bao ngày, Lyra và dân làng dậy sớm cùng háo hức đón chờ khúc ca chào đón bình minh của chú chim nhưng Bình Minh Ca đã không đến. Cả dân làng lo lắng không biết chuyện gì đã xảy ra với Bình Minh Ca. Sáng hôm sau rồi hôm sau nữa mọi người vẫn thức dậy sớm để đón chờ và hy vọng Bình Minh Ca sẽ đến nhưng đã ba ngày trôi qua vẫn không thấy bóng dáng của chú chim thân thuộc. Cả dân làng buồn bã và chỉ biết ngóng chờ trong vô vọng. Nhưng Lyra lại không muốn khoanh tay đứng chờ như vậy. Cô quyết định sẽ lên đường đi tìm Bình Minh Ca. Cô bé tìm đến một vị pháp sư già và thông thái ở trong làng. Khi Lyra vừa bước chân đến cổng nhà của vị pháp sư đã nghe tiếng vị pháp sư nói vọng ra.
“Lyra, ta chờ con đã lâu, hãy vào đây.”
Lyra đẩy cửa bước vào nhà, trước mặt cô là vị pháp sư già với chòm râu dài đã bạc trắng và điều đặc biệt ông chỉ có duy nhất một con mắt to nằm ngay chính giữa trán.
“Bình Minh Ca đã bị Họng Đá bắt đi và giam cầm trên đỉnh núi Thất Sơn kỳ bí.” Vị pháp sư già nói với Lyra.
Nhắc đến Họng Đá, Lyra nhớ ngay ra một người đàn ông nhỏ thó bị gù với khuôn mặt dữ tợn và giọng nói khàn đục nghe như có ai đặt hòn đá vào trong họng ông ta vậy.
“Để lên được đó, con phải vượt qua 7 cánh cửa, trước mỗi cánh cửa hãy nhớ tìm một nốt và thổi thật rõ ràng để mở cánh cửa đó. Đường đi rất gian khó và nhiều nguy hiểm, hãy tìm những người bạn của con để đồng hành.” Vị pháp sư tiếp lời.
Lyra từ biệt vị pháp sư và đi tìm những người bạn của mình. Người đầu tiên mà Lyra tìm gặp là Beater. Beater là một cậu bé to lớn, mạnh mẽ với những bước đi hùng dũng, oai phong. Beater có một chiếc trống, tương truyền được làm từ một thân cây gỗ hàng ngàn năm tuổi. Mỗi khi tiếng trống cất lên, cậu có thể điều khiển được những cái cây nhảy múa cùng mình.
“Beater, Bình Minh Ca đã bị Họng Đá bắt đi. Cậu có đi giải cứu Bình Minh Ca cùng mình không?” Lyra hỏi bạn mình.
“Tớ là người mạnh mẽ, dũng cảm nhất, tất nhiên là tớ sẽ đi rồi.” Nói rồi Beater lấy chiếc trống của mình ra, vừa đi vừa đánh “Bùm! Bùm! Bùm!”.
Lyra tiếp tục tìm đến người bạn thứ hai của mình là Tinker. Tinker là một cậu bé mảnh dẻ nhưng nhanh nhẹn, cậu có đôi tai dài và nhọn hoắt lên trên. Tinker chơi một cây sáo dọc, tương truyền được làm từ chiếc xương lông vũ của một chú đại bàng khổng lồ huyền thoại. Tiếng sáo của Tinker có thể điều khiển được các loài chim trên thế gian.
Thế là cả ba bạn nhỏ lên đường đi giải cứu Bình Minh Ca. Họ rời xa ngôi làng, rời xa hồ nước xinh đẹp tiến về dãy Thất Sơn kỳ vĩ, nơi cả những người thợ săn dũng cảm và lão luyện nhất cũng chưa dám vượt qua. Đường đi quanh co, khúc khuỷu, hết lên rồi lại xuống và khi mặt trời lên cao quá đầu, con đường mòn dừng lại trước một vách đá dựng đứng, xung quanh cây cối rậm rạp không nhìn thấy lối đi nữa. Ba bạn nhận ra rằng con đường duy nhất để đi qua là một chiếc hang lớn nằm ngay chân núi. Sau một thoáng ngập ngừng, cả ba quyết định tiến vào hang đá. Càng đi sâu vào hang đường đi càng nhỏ lại, ẩm ướt và tối dần. Hang tối, đường dưới chân lại trơn trượt, cả ba phải nắm lấy áo của nhau, dùng gậy để dò đường đi. Beater đi trước bỗng reo lên: “Tớ thấy có ánh sáng ở đằng kia, chúng ta sắp vượt qua được chỗ này rồi!” Cả ba bước nhanh hơn, rồi không gian đột nhiên mở rộng ra, trước mặt các bạn là một cái động lớn, phía trên là những cụm nhũ đá nhọn hoắt như những cái gai khổng lồ mọc ra từ vòm động. Đỉnh của động có một khe hở nhỏ chỉ đủ một con sóc chui qua và ánh sáng các bạn thấy lọt qua từ đó. Rồi Lyra nhìn thấy một cánh cửa bằng đá ở đằng xa, phía cuối của động. “Đường này nè!” Lyra chỉ tay về hướng cánh cửa. Ba bạn mở lòng bước nhanh về phía cuối động, bỗng một âm thanh lạ vang lên.
“Gừ… khò khò… rọc rọc rọc…
Gừ… khò khò… rọc rọc rọc…”
Nằm chắn ngang lối đi tới cánh cửa là một con gấu màu nâu khổng lồ đang nằm ngủ. Và âm thanh đó là tiếng ngáy của nó.
Cả ba đứng khựng lại, rồi Tinker đưa tay ra dấu: “Suỵt! Nhẹ chân thôi, hãy đi vòng qua.” Lần lượt Tinker rồi Lyra nhẹ nhàng, nhẹ nhàng nhón từng bước chân bước vòng qua con gấu tiến về phía cánh cửa. Đến lượt Beater, dù đã cố gắng nhẹ nhàng hết sức có thể rồi nhưng những bước chân của cậu vẫn “Rầm! Rầm! Rầm!”. Đúng lúc Beater sắp bước qua được con gấu thì “Roar!!!!!!!!!” một tiếng gầm khủng khiếp vang lên, con gấu vươn mình đứng dậy giơ hai chân trước lên cao vồ về phía Beater. Beater thất kinh, chạy lùi lại phía sau: “Á Á Á! Cứu! Cứu! Tớ…” Beater chạy nhanh, nhưng con gấu còn nhanh hơn. Nó đuổi sát Beater, giương hai chân trước hộ pháp của mình lên sắp vồ được Beater. Trong lúc nguy cấp, Lyra rút vội cây đàn lia của mình ra và gẩy lên một khúc nhạc. Thật diệu kỳ, ngay khi khúc nhạc được tấu lên, con gấu liền dừng lại, ngáp một hơi dài và từ từ nằm xuống ngủ tiếp. Đúng là tiếng đàn của Lyra có thể làm lắng dịu ngay cả những cơn giận dữ khủng khiếp nhất. “Chạy qua đây nhanh lên Beater!” Lyra kêu khẽ. Beater liền nhanh chân chạy về phía các bạn mình. Lúc ngang qua con gấu, cậu cũng không quên nhón chân bước nhẹ nhàng. Giờ đây cả ba đã đứng trước cánh cửa bằng đá nhưng không có chốt hay nắm cửa nào để mở cả. Bên tai Lyra bỗng văng vẳng lời dặn của vị pháp sư già:
“Hãy tìm một nốt và chơi thật rõ ràng”.
Lyra liền gẩy từng dây từng dây trên cây đàn của mình nhưng không có chuyện gì xảy ra cả. Cánh cửa vẫn sừng sững trước mặt. “Tinker, cậu thử chơi cây sáo của mình xem sao!” Lyra giục bạn mình. Tinker lấy cây sáo của mình ra và bắt đầu thổi. Trong lúc lướt qua các nốt nhạc, thoáng chốc Tinker thấy cánh cửa hơi dịch chuyển và cậu biết mình phải làm gì. Tinker nâng cây sáo của mình lên, cầm một cách ngay ngắn và thổi nốt đầu tiên thật rõ ràng: nốt Đồ (C). Cánh cửa đá to lớn liền dịch chuyển, một lối đi mở ra trước mắt các bạn. Cả ba nhanh chân chạy ra ngoài.
Ngày 2.
Trước mặt các bạn giờ đây không còn là hang sâu ẩm tối mà là một thung lũng tuyệt đẹp với rừng cây xanh ngút ngàn, hoa trái nở rộ khắp nơi. Xa xa từng đàn bướm đủ màu sắc rập rờn trên những khóm hoa để hút mật. Theo một lối đi bằng đá nhỏ từ trên núi, ba bạn nhỏ bước lần xuống khu rừng phía dưới thung lũng. Càng đi xuống thấp lối đi càng nhỏ lại, cây cối rậm rạp hơn. Đi hết đường bằng đá các bạn phải len lỏi, lách qua những bụi cây, những thân cây ngày càng lớn dần để đi qua. Đang chuẩn bị lách qua những thân cây để đi tiếp, ba bạn nhìn thấy một con cóc lớn màu vàng ngồi cạnh một gốc cây cổ thụ. Con cóc lên tiếng.
“Ru… đóp…Ru…đóp. Không đi qua được đâu! Không đi qua được đâu! Những cái cây sẽ chắn lối các người. Ru…đóp”.
“Sợ gì con cóc nhỏ kia chứ, tớ là người mạnh nhất, để tớ dẫn các bạn qua.” Beater lên tiếng. Nhưng khi Beater vừa bước chân định len qua lối đi bên phải thì một cái cây cổ thụ liền nhảy qua chắn trước mặt, Beater lách sang trái cái cây liền nhảy sang trái. Cậu nhảy qua nhảy lại thử các kiểu nhưng không cách nào vượt qua được những cái cây. Có kinh nghiệm khắc chế con gấu lần trước, Lyra lên tiếng: “Để tớ thử xem sao.” Lyra vừa đánh đàn vừa bước đi nhưng những cái cây vẫn nhảy ra chắn trước mặt. Lúc này Tinker lên tiếng: “Beater, sao cậu không thử dùng cái trống của mình?” “Phải đó!” Lyra phụ họa theo. Beater liền lấy chiếc trống của mình ra, bước lên trước và bắt đầu đánh trống.
“Step by step As we make our way, Never miss a beat…” (Từng bước chân đi, Trên vạn nẻo đường, Giữ đều nhịp trống, Chẳng hề lỡ bước…)
Thật diệu kỳ, những cái cây liền nhảy ra sau lưng Beater. Beater tiếp tục vừa đi vừa đánh trống, những cái cây nối đuôi nhau nhảy múa theo từng bước chân và nhịp trống của cậu. Những cái cây rẽ lối, hai bạn nhanh chân theo bước Beater vượt qua cánh rừng. Đi được một đoạn, cả ba nghe con cóc lên tiếng.
“Ru đóp… Ru đóp… Đừng đánh trống nữa! Trả những cái cây lại cho ta!”
Beater liền dừng đánh trống, tức thì những cái cây lại dịch chuyển về chỗ cũ.
Thoát ra khỏi những cái cây biết đi, con đường trước mặt các bạn thưa dần những thân cây cổ thụ lớn, thay vào đó là những bụi cây gai. Những cây gai len lỏi vào nhau, đan thành một bức tường thành lớn chắn ngang lối đi.
“Làm sao qua được chỗ này đây?” Lyra hỏi các bạn.
“Beater, cậu đánh trống điều khiển những bụi gai xem sao.”
Beater lấy chiếc trống của mình ra và bắt đầu đánh. Cậu đánh nhịp chậm rồi nhanh dần, đánh nhỏ rồi đánh to nhưng những bụi gai đan chặt vào nhau đến nỗi chúng chỉ có thể cọ qua cọ lại rồi nhúc nhích, rung rinh đôi chút chứ không thể dịch chuyển nhảy múa như những thân cây cổ thụ được.
Beater ra sức đánh trống đến vã mồ hôi mà vẫn không điều khiển được những bụi gai tách lối đi.
“Mệt quá! Tớ chịu thua rồi” Beater vừa thở dốc vừa nói.
“Tinker, cậu thử cây sáo của mình xem sao!” Lyra đưa ra ý kiến.
Tinker lấy cây sáo của mình ra và bắt đầu thổi. Cậu thử bắt đầu bằng nốt Đồ (C) như với cánh cổng trong hang gấu nhưng vẫn không có chuyện gì xảy ra cả. Tinker tiếp tục thử những nốt tiếp theo. Cậu thổi từng nốt, từng nốt thật rõ ràng. Đột nhiên, bức tường gai trước mặt các bạn chuyển động, mở ra như một cánh cửa tạo thành một lối đi. Đó là nốt Rê (D).
Ngày 3.
Đi ra khỏi rừng cây rậm rạp, khung cảnh trở nên thoáng đãng và sáng sủa hơn. Cả ba cảm nhận được từng làn gió mát rượi nhè nhẹ thổi qua và nghe rõ tiếng nước chảy ở phía trước. Thêm một quãng đường, Beater đi trước đã la lên.
“Ôi, một con sông lớn!” Xa xa là một cây cầu làm bằng đá cẩm thạch màu trắng bắc qua dòng sông. Đến gần hơn, các bạn nhận ra đó là một cây cầu rất cao, hẹp, hai bên không có lan can hay bất cứ thứ gì để bám vào cả, và phía dưới dòng sông nước cuồn cuộn chảy. Ngay lối lên cây cầu, có một con tắc kè đang ngồi, nó nhìn chằm chằm vào ba bạn.
“Eo ôi, cây cầu ghê quá, tớ không qua đâu!” Tinker thốt lên.
“Để tớ đi qua trước cho, tớ là người dũng cảm nhất, tớ không sợ.” Beater nói với Tinker.
Beater đầy tự tin bước nhanh ngay lên cầu. Cậu vừa đi được vài bước đã nghe con tắc kè lên tiếng: “Cẩn thận, đừng nhìn xuống!” Mà mọi người cũng biết rồi đó, khi ai đó nói mình đừng nhìn xuống thì mình lại nhìn xuống. Beater cũng không ngoại lệ, con tắc kè vừa dứt lời thì ánh mắt của Beater đã từ từ, từ từ nhìn… xuống. Rồi đột nhiên phiến đá dưới chân Beater cứ lún dần, lún dần xuống. Beater kinh hãi vội vã nhảy lùi lại và chạy về phía hai bạn của mình rồi nói:
“Tớ, tớ không lên cây cầu quái quỷ đó đâu!”
“Để tớ thử xem sao,” Tinker nói.
Tinker cẩn thận từng bước từng bước lên cầu. Nhưng khi Tinker vừa đi được vài bước, con tắc kè đã lên tiếng: “Cẩn thận, đừng nhìn xuống!” Cũng như Beater, Tinker không ngăn được tò mò, từ từ đưa mắt của mình nhìn xuống dưới, và mặt cầu dưới chân Tinker cũng lún dần xuống. Còn nhanh hơn cả bạn mình, Tinker nhảy phắt ngay trở lại rồi chạy về phía sau.
“Không, không, tớ không đi qua cầu đâu, Lyra cậu qua đi!” Tinker thảng thốt nói.
Nãy giờ quan sát hai bạn, Lyra biết mình phải làm gì. Lyra lấy cây đàn của mình ra, ôm vào lòng. Cô bé vừa đi vừa gẩy cây đàn lia, đặt sự chú tâm của mình vào từng nốt nhạc, từng bước chân. Mặc cho con tắc kè lên tiếng: “Cẩn thận, đừng nhìn xuống!” Lyra vẫn không bị phân tâm, bình tĩnh nhìn thẳng bước qua cây cầu một cách an toàn.
Qua đến nơi, Lyra liền quay lại để đón các bạn mình. “Đi ngay sau tớ!” Lyra lên tiếng.
Beater còn nói thêm: “Tinker, cậu nhớ đừng có nhìn xuống đấy nhé!”
Lyra đánh đàn dẫn hai bạn lên cầu. Ba bạn đi đến giữa cầu, văng vẳng bên tai các bạn vẫn là tiếng của con tắc kè: “Cẩn thận, đừng nhìn xuống!” Một thoáng không tập trung, Beater hơi đưa mắt của mình nhìn xuống, và khi mặt cầu chỉ mới hơi lún xuống, cậu đã vội trấn tĩnh lại ngay, đưa mắt nhìn thẳng, bước đều chân theo hai bạn của mình qua cầu an toàn. Mải tập trung vào cây cầu, qua đến bờ bên kia các bạn mới nhận ra là cuối cây cầu không còn đường nào để đi cả. Trước mặt các bạn là một khối đá to nhẵn thín chắn ngay lối đi.
“Hay đây lại là một cánh cổng?” Lyra lên tiếng.
“Để tớ thử xem!” Tinker đáp lời. Cậu lấy cây sáo của mình ra và bắt đầu thổi. Đến nốt Mi (E), hòn đá liền nứt ra làm đôi, lộ ra một lối đi. Cả ba nhanh chân chạy qua khe nứt.
Ngày 4.
Vượt qua cây cầu sợ hãi, cả ba lại hăng hái lên đường. Con đường các bạn đi qua có lúc phải vượt qua núi cao, có lúc phải qua sông suối, có khi phải đi qua vùng nóng bức, khi thì qua nơi lạnh giá. Cảnh vật, thời tiết thay đổi không ngừng. Những bước chân đưa các bạn đến một dòng sông đã cạn khô nước. Trước mặt các bạn chỉ là một dải cát dài màu vàng. Dấu vết của một dòng sông xa xưa còn hằn in trên cát với từng gợn cát nhấp nhô. Đang định bước qua dòng sông cạn, cả ba chợt thấy một con kỳ nhông lớn đang chạy tới rất nhanh. Phía sau nó là ba con chó hoang đang đuổi tới rất gấp. Những ngón chân với màng ở giữa xòe rộng ra, bụng áp sát mặt đất, con kỳ nhông to lớn đang ráng hết sức để thoát khỏi những con chó đói nhưng xem ra những con chó sắp đuổi kịp nó. Ba bạn dừng chân để xem cảnh tượng trước mặt. Con kỳ nhông vừa chạy đến con sông cạn, chạy xuống dải cát trước mặt thì ba con chó hoang vừa đuổi kịp nó. Lyra khẽ nói: “Con kỳ nhông chắc chết mất!” Ba con chó hoang với những cái răng nanh sắc nhọn lao từ trên bờ sông xuống cát chực cắn xé con kỳ nhông. Nhưng không, ba con chó hoang vừa chạm chân xuống cát thì cát dưới chân chúng cứ lún dần, lún dần. Chúng ra sức giãy giụa nhưng càng giãy giụa chúng càng lún nhanh xuống dưới cát. Và cuối cùng, cả ba bị chôn vùi dưới dòng sông cạn. Trong khi đó, con kỳ nhông vẫn băng băng lướt mình trên cát chạy tới bờ bên kia. Chứng kiến sự việc, cả ba không khỏi rùng mình khi nghĩ đến việc suýt nữa mình đã bị chôn vùi dưới dòng sông cát lún. Cả ba cùng nhau ngồi xuống suy nghĩ, bàn bạc với nhau để tìm cách vượt qua sông cát lún chết chóc này.
“Hay mình thử đi dọc theo bờ sông biết đâu có cây cầu nào đó,” Lyra nêu ý kiến.
Hai bạn cũng đồng tình với ý của Lyra. Cả ba đứng dậy, đi dọc bờ sông với hy vọng tìm thấy một cây cầu. Nhưng đi mãi vẫn không có bóng dáng một cây cầu nào cả. Đột nhiên, Tinker kêu lên: “Đằng kia kìa!” “Ở đâu, cây cầu ở đâu, tớ không thấy cây cầu nào cả?” Beater hỏi dồn.
“Không, không phải là cây cầu. Các cậu có nhìn thấy những hòn đá lớn chạy ngang dòng sông kia không? Chúng ta có thể bước lên đó đi qua,” Tinker nói với hai bạn của mình.
Lyra nhanh chân chạy về phía những hòn đá, nhảy ngay lên một hòn định bụng nhảy tiếp sang hòn tiếp theo. Nhưng ngay khi bàn chân của Lyra vừa chạm vào hòn đá thì nó từ từ lún xuống. Hoảng hốt, cô nhảy vội lên bờ. “Để tớ!” Beater kêu lên. “Tớ có kinh nghiệm rồi, tớ sẽ đi qua được.” Beater vừa đi vừa nghĩ, chắc là giống cây cầu sợ hãi vừa rồi chứ gì, mình sẽ không nhìn xuống. Nhưng ôi thôi, ngay khi chân vừa chạm hòn đá đầu tiên, Beater nhận ra ngay là không phải như vậy. Mặc dù không hề nhìn xuống nhưng hòn đá dưới chân cậu vẫn từ từ lún xuống. Beater nhảy vội ngay lên bờ.
Nãy giờ Tinker chỉ đứng trên bờ và quan sát, một tia sáng như vụt qua trong đầu cậu. Tinker lờ mờ nhận ra điều gì đó. Cậu bước tới gần những hòn đá, lấy cây sáo của mình ra và thổi một vài nốt. Tinker nhận ra các hòn đá được sắp xếp theo một trật tự nào đó giống như cách cậu bịt và mở các lỗ trên cây sáo của mình. Tinker thổi một nốt rồi cậu nhảy thử lên một hòn đá mà cậu cho là theo trật tự cậu nghĩ. Quả nhiên nó đã không lún xuống. Tinker tiếp tục thổi thêm một nốt nữa rồi nhảy lên hòn đá tiếp theo rồi tiếp theo nữa cho đến khi cậu qua được bờ bên kia một cách an toàn. Tinker quay lại và nhắn hai bạn mình nhảy lên những hòn đá mà cậu đã nhảy qua. Tinker nhảy trước, hai bạn cứ lần lượt theo sau, cuối cùng cả ba đã sang được tới bờ bên kia an toàn. Đã đi qua ba cánh cửa nên các bạn nghĩ chắc phải có một cánh cửa ở gần đây. Tìm kiếm xung quanh, Lyra nhìn thấy một đụn cát cao bất thường nằm lẻ loi trên bờ sông. Trực giác mách bảo cô rằng cánh cửa thứ tư chắc chắn nằm ở đây. Lyra dẫn hai bạn của mình tới gần đụn cát và Tinker lấy cây sáo của mình ra, tìm một nốt và thổi. Tiếng sáo cất lên trong trẻo, rõ ràng. Cát từ trên đỉnh từ từ chảy xuống lộ ra một cánh cửa đá rộng mở. Đó là nốt Pha (F).
Ngày 5.
Hiểm nguy nối tiếp hiểm nguy nhưng cả ba vẫn không nản chí vẫn tiếp tục lên đường đi cứu Bình Minh Ca. Đi qua cánh cổng từ đụn cát là một cánh rừng ngập nước hiện ra trước mắt.
Cả một vùng cây cối rộng lớn ngâm mình trong nước, những cái cây với những bộ rễ to dài loằng ngoằng cắm vào bùn nước nâng đỡ thân cây ở phía trên trông như một đàn nhện khổng lồ trên mặt nước. Không có đường đất nào để đi cả, ba bạn phải bước lên những rễ cây, tay bám vào những nhánh cây để đi qua. Thỉnh thoảng các bạn nhìn thấy những cái túi như những cái kén khổng lồ treo lủng lẳng trên cây, phía dưới lác đác là xương đầu của những con thú. Muỗi, côn trùng vo ve bên tai các bạn. Thấy hai bạn có vẻ sợ, Beater trấn an: “Có tớ bảo vệ các bạn ở đây, đừng lo gì hết.” Beater đi trước, Lyra và Tinker theo sau. Cả ba sợ bị lún xuống bùn như đầm cát lún nên cứ cẩn thận nhìn chăm chú xuống phía dưới, tìm những rễ cây chắc chắn dẫm lên để đi. Beater hùng dũng đi nhanh về phía trước nên cách hai bạn một quãng. Thỉnh thoảng Beater ngoái đầu lại thúc giục hai bạn mình: “Đi nhanh lên chứ, có gì đâu mà sợ, hai cậu chậm như rùa ấy.”
Beater vừa dứt lời, đột nhiên một tấm lưới to từ trên cao chụp xuống đầu Beater.
“Cái gì thế này!” Beater thảng thốt la lên. Rồi cậu ra sức giãy giụa. Cậu cảm nhận xung quanh mình là một thứ gì đó dinh dính. Rồi từ trên cây, một con nhện khổng lồ bò xuống. Nó có tám cái chân to, dài loằng ngoằng như những đốt tre, hai con mắt của nó to như cái trống của Beater và cái miệng của nó đang liên tục nhả tơ để cuộn Beater lại. Rồi Beater thấy mình từ từ bị kéo lên cao, lên cao. Cậu nhìn thấy xung quanh mình là những cái kén giống như ban nãy nhưng nhìn gần, cậu phát hiện ra đó là những con thú bị con nhện cuộn lại để làm thức ăn cho lũ con của nó, và những xương động vật cậu thấy trên đường đi là những gì còn lại của những con thú xấu số.
Beater thấy mình càng ngày càng bị cuộn kín lại, giờ chỉ còn thò được mỗi cái đầu ra ngoài. Beater ra sức giãy giụa nhưng càng giãy giụa cậu càng bị thít chặt hơn. Trong cơn hoảng loạn, Beater hét lên thất thanh: “Cứu… cứu tớ với! Nó sắp ăn thịt tớ rồi!”
Lúc này, hai bạn của Beater cũng chạy tới nơi. Tinker lấy cây sáo của mình ra thổi nhưng con nhện vẫn tiếp tục nhả tơ để cuộn Beater lại. “Tớ không làm gì được nó, cậu thử chơi đàn xem sao, Lyra!” Lyra nãy giờ cũng hoảng sợ, đứng đờ người ra nên không nhớ đến cây đàn. Nghe Tinker nhắc, Lyra bình tĩnh trở lại, lấy cây đàn lia của mình ra và bắt đầu gảy. Tiếng đàn vừa vang lên, con nhện khổng lồ liền ngừng nhả tơ. Lyra tiếp tục đánh đàn, con nhện từ từ bò sang cây khác và bỏ đi mất. Hai bạn chạy lại phía Beater.
“Nhanh lên, thả tớ xuống, tớ ghét cái thứ tơ nhện này!”
Lyra và Tinker vất vả một lúc lâu mới gỡ được hết đám tơ nhện ra khỏi người Beater.
Thoát khỏi con nhện khổng lồ, ba bạn tiếp tục len lỏi qua những thân cây ngập nước để đi qua đầm lầy. Khi những bùn lầy đã ở sau lưng, các bạn nhìn thấy ngay một cánh cổng bằng đá lớn. Không chút bối rối, Tinker lấy ngay cây sáo của mình ra và bắt đầu thổi. Tiếng sáo của cậu dừng lại ở nốt Son (G) và cánh cổng bằng đá lớn từ từ mở ra.
Ngày 6.
Không cần nghỉ ngơi, đi qua cánh cổng đá lớn các bạn tiến tới một vùng đất hoàn toàn khác biệt. Đang từ đầm lầy ẩm ướt giờ đây không gian trước mặt chỉ toàn một màu vàng của cát. Cả mặt đất không có lấy một bóng cây ngọn cỏ, lác đác chỉ có những cây xương rồng đầy gai lởm chởm. Xa xa là những hòn đá màu đỏ nằm rải rác trên nền cát vàng. Trên mặt đất là vô số những bộ xương trắng hếu của những loài vật nằm rải rác khắp nơi. Chắc hẳn chúng đã không tìm thấy thứ gì để ăn và đành bỏ xác ở vùng đất này.
Nền trời không một gợn mây, cả mặt đất như bị thiêu đốt dưới ánh mặt trời. Nhìn ra xa mặt đất như có từng cơn song lượn lên từng hồi.
“Liệu chúng ta có thể vượt qua được sa mạc này không” Lyra nghi ngại.
“Đã có tớ bảo vệ cậu ở đây, hay theo tớ”. Beater lên tiếng.
Nói rồi cậu lấy trống của mình ra đánh bùm bùm bùm theo nhịp hành quân để khích lệ tinh thần hai bạn của mình. Beater bước đi trước, Tinker và Lyra tiếp bước theo sau bắt đầu tiến vào sa mạc. Ba bạn cứ đi mãi như vậy, chừng nửa ngày đường trôi qua mà cảnh vật vẫn không có gì thay đổi, vẫn chưa có bất cứ dấu hiệu nào là sắp đến nơi cần đến. Cả ba bắt đầu cảm nhận thấy cơn khát đang dần dần kéo đến khi mà túi nước dự trữ mang theo đã cạn khô. Cảm giác tuyệt vọng bắt đầu xâm chiếm tâm trí của từng bạn nhỏ.
“Chúng ta sẽ chết khô trong sa mạc này mất” Lyra bắt đầu.
“Ôi tớ sẽ thành bộ xương khô như những con vật đáng thương kia” Beater tiếp lời.
“Giá như chúng mình đừng tiến vào đây” Tinker kêu rên.
Trong lúc dường như tuyệt vọng nhất, cả ba cảm nhận thấy không khí hình như bớt nóng hơn. Nhìn ra xa có thấp thoáng vài chấm xanh trên nền cát vàng. Ôi màu xanh của hy vọng. Bước chân của các bạn bớt nặng nề hơn. Cả ba tiến nhanh về phía những chấm xanh.
“Những cây cọ, đó là một ốc đảo” Beater hét lớn. “Chúng ta sống rồi”.
Ba bạn lao nhanh vào ốc đảo, tới ngay chỗ dòng nước vục đầu xuống uống lấy uống để.
“Thấy chưa, tớ đã nói rồi mà, tớ sẽ dẫn các cậu tới nơi an toàn” Beater được thể lên tiếng.
Chưa kịp dứt lời thì từ đằng sau một mỏm đá to một bầy chim kền kền bay tới lượn quanh trên đầu Beater. Lũ chim với những móng vuốt, những cái mỏ sắc nhọn có thể xé rỉa thịt bất cứ sinh vật nào trên mặt đất và đặc biệt chúng có những cái đầu trọc lóc không một cọng lông. Chúng lượn vòng quanh trên đầu Beater một lúc rồi đột nhiên chúng thi nhau lao xuống mổ, cào lên người Beater. Beater đau đớn ré lên, vừa chạy vừa la “Cứu cứu”. Lũ kền kền bám lấy Beater như đỉa đói. Hết con này lao xuống mổ lại đến con khác lao xuống cào, Beater không tài nào chạy thoát được.
“Lyra, dùng cây đàn của cậu đuổi những con chim chết tiệt này giúp tớ!” Beater nghĩ Lyra có thể cứu được mình như khi ở trong hang gấu. Lyra liền lấy cây đàn ra gảy, nhưng lũ chim chẳng mảy may bớt giận dữ, chúng tiếp tục tấn công Beater. Lúc này, Tinker liền nhớ đến cây sáo của mình. Cậu lấy sáo ra và bắt đầu thổi. Tiếng sáo làm từ chiếc xương lông vũ đại bàng cất lên réo rắt, lập tức lũ kền kền tản dần ra và bay đi mất. Nghỉ ngơi một chút, lấy thêm nước dự trữ, các bạn theo con đường mòn bằng đá trong ốc đảo để đi tiếp. Ồ, con đường dẫn các bạn tới mỏm đá nơi lũ kền kền vừa bay ra. Ba bạn nghĩ chắc chúng canh giữ điều gì ở mỏm đá này nên mới tới tấn công Beater chứ bình thường loài kền kền chỉ chuyên ăn xác chết. Chúng thường kiên nhẫn chờ đợi bên cạnh những con vật ốm yếu cho đến lúc chúng chết mới đến ăn thịt. “Chắc hẳn phải có một cánh cửa ở đây,” Tinker suy luận. Trải qua năm cánh cổng rồi nên giờ đây Tinker biết chắc chắn mình phải làm gì. Cậu lấy cây sáo của mình ra, nâng lên và thổi một cách rõ ràng: nốt La (A). Hòn đá tách ra lộ rõ một lối đi ở chính giữa. Ba bạn liền nhanh chân đi vào.
Ngày 7
Sang bên kia vách đá là một không gian hoàn toàn đối nghịch với sa mạc chết chóc của lũ kền kền. Cảm giác ngột ngạt, nóng bức chợt tan biến. Cả ba cảm nhận rõ từng làn gió mát thổi mơn man qua cơ thể mình. Cả một cánh đồng cỏ xanh ngút ngàn trải ra trước mắt. Xa xa là đỉnh núi Thất Sơn kỳ vĩ. Beater đi trước đã vội vã reo mừng: “Chúng ta sắp tới nơi, sắp cứu được Bình Minh Ca rồi các bạn ơi!” Ba bạn bước nhanh đôi chân, những mệt mỏi dường như tan biến khi Bình Minh Ca đang ở rất gần. Nhưng khi đang băng băng tiến về phía ngọn núi Thất Sơn thì các bạn nghe rõ âm thanh của một dòng nước lớn đang chảy phía trước. Và rồi một dòng sông lớn cuồn cuộn nước dần hiện ra trước mắt ba bạn nhỏ. Tinker nhận ra: “Không có cầu cũng không có con thuyền nào cả, làm sao chúng ta qua sông được đây?”
“chúng ta bơi qua được không?” Beater lên tiếng.
“Nhưng tớ không biết bơi” Lyra xen vào.
“Tinker, cậu thử một nốt và chơi thật rõ được không? Biết đâu có một cánh cửa gần đây,” Lyra lên tiếng.
Tinker lấy cây sáo của mình ra và bắt đầu thổi. Cậu thổi hết nốt này đến nốt khác nhưng không có chuyện gì xảy ra cả.
“Beater, cậu đánh trống hòa nhịp cùng Tinker xem sao,” Lyra nói tiếp.
Lần này, Tinker tấu một khúc nhạc còn Beater đánh trống nhịp theo. Trong tiếng sáo du dương của Tinker và nhịp trống đều đặn của Beater, Lyra chợt cảm nhận rõ mình phải làm gì. Lyra cầm cây đàn của mình lên và bắt đầu gảy hòa theo điệu nhạc cùng hai bạn của mình. Và rồi điều kỳ diệu đã xảy ra. Từ giữa dòng nước đang cuồn cuộn chảy, nổi lên một con rùa khổng lồ đang từ từ bơi vào bờ.
“Pháp sư bảo ta chờ các con ở đây, hãy lại đây, ta sẽ đưa các con qua sông,” Cụ rùa lên tiếng.
Ba bạn lần lượt đứng lên lưng cụ rùa khổng lồ. Đầu tiên là Beater, tiếp đến là Tinker và cuối cùng là Lyra. Cụ rùa chầm chậm rẽ sóng đưa các bạn vượt sông tới bờ bên kia, chính là chân đỉnh núi Thất Sơn huyền thoại. Trước mặt các bạn giờ đây là một vách đá dựng đứng. Ngước nhìn lên phía cao hơn, cả ba đều nhìn rõ con đường mòn dẫn lên đỉnh núi nhưng để lên được đó, trước tiên phải vượt qua được vách núi trước mặt. Đi qua đi lại trước vách đá, Tinker phát hiện ra một cánh cổng dẫn lên con đường mòn phía trên và tất nhiên là cánh cổng đã bị khóa. Tinker biết rõ mình phải làm gì. Cậu đưa cây sáo lên miệng, thổi một nốt rất rõ ràng: nốt Si (B). Cánh cổng mở ra, cả ba nhanh chân bước lên con đường mòn dẫn lên đỉnh núi.
Ngày 8.
Từ chân núi, men theo con đường mòn hình xoáy trôn ốc, Lyra và hai bạn dần lên tới đỉnh núi. Băng qua một cây cầu bằng đá nhỏ cả nhìn thấy ngay một cái cây cổ thụ lớn. Treo dưới cành cây gần nhất là một cái lồng bằng sắt và bên trong chính là Bình Minh Ca đang bị giam cầm. Ba bạn vây quanh lồng chim nhưng cái lồng đã bị khóa chặt và cả ba đều nghĩ chắc rằng Họng Đá đang giữ chìa khóa.
“Bình Minh Ca ơi, ráng đợi thêm chút nữa nhé, bọn mình sẽ sớm trở lại giải thoát cho bạn” Lyra vỗ về chú chim.
Cách đó không xa chính là ngôi nhà của Họng Đá. Cả ba tiến về ngôi nhà và ngay khi vừa nhìn thấy Họng đá ngồi ở cửa Beater đã hùng hổ tiến tới túm lấy cổ áo của hắn và nhấc bổng lên không trung. “Tại sao ông lại bắt Bình Minh Ca” Beater giận dữ quát lớn.
Họng Đá giãy giụa, đạp hai chân của mình chới với trên không, miệng phát ra những âm thanh lục đục không thành tiếng. Và rồi từ hai khóe mắt của Họng Đá, những giọt nước mắt bắt đầu lăn xuống. Khuôn mặt của Họng Đá trở nên nhăn nhúm, thảm thương đến tội nghiệp.
“Hãy thả ông ta xuống đi, Beater!” Lyra nói với bạn mình.
Beater thả Họng Đá xuống. “Không sao rồi, hãy nói cho cháu nghe, sao ông lại bắt Bình Minh Ca?” Lyra nhẹ nhàng hỏi Họng Đá.
Bình tĩnh một lúc, Họng Đá bắt đầu kể câu chuyện của mình. Rằng ông vốn là một người rất thích ca hát và có một giọng hát rất hay. Một ngày nọ khi đang trên đường về nhà của mình, ông nhặt được một viên ngọc trên đường đi. Vừa cầm viên ngọc lên thì ngay lúc đó một vị thần nhảy ra từ một hòn đá gần đó, khăng khăng buộc tội rằng ông đã ăn cắp viên ngọc của thần. Mặc cho ông thanh minh mình chỉ nhặt được viên ngọc ở trên đường chứ không hề ăn cắp, vị thần đá vẫn một mực buộc tội và trừng phạt ông bằng cách dùng phép thuật ném một hòn đá nhỏ vào trong cổ họng của ông. Kể từ đó ông không thể hát được nữa, giọng nói thì trở nên lục đục và mọi người gọi ông là Họng Đá. Vì không thể hát được nữa, ông trở nên ghen tị với mọi người trong làng Octavia nên đã bắt Bình Minh Ca nhốt vào chuồng để chỉ một mình ông được nghe tiếng hót.
“Hãy đưa chúng tôi đến chỗ vị thần đá, chúng tôi sẽ giúp ông,” Beater nói với Họng Đá.
Họng Đá dẫn ba bạn tới nơi vị thần biến mất. Đó là một hòn đá to nằm cạnh cây cầu gần nhà của Họng Đá. Beater lấy chiếc trống của mình ra bắt đầu gõ.
“Step by step As we make our way, Never miss a beat…” (Từng bước chân đi, Trên vạn nẻo đường, Giữ đều nhịp trống, Chẳng hề lỡ bước…)
Từ trong hòn đá nhảy ra một lão thần lùn, đầu đội một cái mũ đỏ có gắn một cái lông chim trên đầu trông rất ngộ nghĩnh. Thần đá nghe nhịp trống của Beater thì rất thích thú. Thần cứ vừa đi theo sau lưng Beater, vừa nhún nhảy vừa cười rất khoái chí.
“A ha ha a ha ha, vui quá vui quá”.
Lúc này Lyra đã lên tiếng giải thích với thần đá rằng người đàn ông tội nghiệp này chỉ vô tình nhặt được viên ngọc của thần ở trên đường chứ không phải là kẻ cắp. Họng đá cũng đưa ngay viên ngọc ra trả cho thần đá.
À Há, thần đá thốt lên rồi nhanh tay chụp lấy viên ngọc của mình và định nhảy trở về hòn đá.
“Khoan đã!” Lyra kêu lên, đồng thời nói Beater tiếp tục đánh trống.
Beater tiếp tục đánh trống và thần đá lại tiếp tục vừa nhảy múa vừa cười theo sau lưng cậu.
“Thế còn viên đá trong họng của ông đây nữa. Hãy lấy ra giúp!” Lyra nói tiếp.
“À há!” Thần đá thốt lên lần nữa rồi nhanh tay chỉ về phía Họng Đá đọc thần chú thu hồi viên đá, rồi nhảy ngay vào hòn đá và biến mất. Thế rồi, một giọng nói nhẹ nhàng thanh thoát thốt ra từ miệng của Họng Đá: “Ôi, tôi có thể nói lại bình thường được rồi, tôi có thể hát được rồi! Cảm ơn các bạn rất nhiều.” Rồi ông ngân lên một khúc ca tuyệt vời của mình. Thì ra Họng Đá có một giọng hát rất hay.
“Hãy đưa chìa khóa của lồng chim cho chúng cháu” Lyra nói với Họng đá.
Nhưng Họng đá nói mình cũng không có chiếc chìa khóa. Đó là một cái lồng đặc biệt không có chìa khóa mà ông nhặt được ở trong một hang đá trên đỉnh núi.
“Các cháu quay lại chỗ lồng chim và tìm cách gì để mở khóa được không?” Họng đá nói với giọng rất hối hận.
Cả ba quay trở lại cái cây to nơi có lồng chim đang giữ Bình Minh Ca. Lyra, Tinker rồi Beater thay nhau thử đủ mọi cách để phá khóa chiếc lồng chim nhưng không sao làm được.
“Cậu thử với cây sáo của mình xem sao, Tinker!” Lyra đưa ra ý kiến.
“Đúng rồi, biết đâu đây là một cánh cửa như trước nữa,” Beater nói thêm.
Tinker lấy cây sáo của mình ra, bắt đầu thổi. Và đó là nốt Đố (C'), cửa lồng chim bật mở, Bình Minh Ca thoát ra ngoài tung đôi cánh tự do bay vút lên trời cao.
Giải thoát được Bình Minh Ca xong, ba bạn từ biệt Họng đá để trở về ngôi làng của mình.
Trời dần về chiều, ánh dương đang dần khuất sau dãy núi, từ xa bỗng xuất hiện một bóng chim lớn quen thuộc đang bay về phía các bạn. Đó chính là chú đại bàng khổng lồ huyền thoại – vị chủ nhân của chiếc xương lông vũ đã làm nên cây sáo của Tinker. Chú sà xuống cạnh ba bạn nhỏ và cất tiếng nói dịu dàng:
“Ta sẽ đưa các con về nhà.”
Ba bạn lần lượt trèo lên lưng đại bàng để trở về nhà. Con chim khổng lồ tung cánh đưa các bạn bay qua những ngọn núi, vượt trên sông lớn, băng qua sa mạc, lướt trên đầm lầy, vượt qua những cánh rừng rậm. Chẳng mấy chốc, hồ nước, ngôi làng quen thuộc đã hiện ra trước mắt. Đại bàng đã đưa các bạn trở về nhà an toàn. Sáng hôm sau, khi mặt trời còn chưa mọc, Lyra, Tinker, Beater đã thức dậy đi ra phía hồ nước để chờ đón Bình Minh Ca. Không chỉ có ba bạn nhỏ, tất cả người dân trong làng cũng dậy sớm để đón chờ chú chim thân yêu.
Mặt trời ló rạng, từ xa bóng chim quen thuộc xuất hiện bay tới đậu trên một cành cây cao nhất bên hồ nước và cất khúc ca chào đón bình minh.