Kế Hoạch Bài Giảng

08:00 - 08:30: Sinh hoạt vòng tròn

08:30 - 10:00: Bài học chính

Mở bài sáng Kể câu chuyện: một người thợ mộc xa xưa nhận đặt làm chiếc bàn cho nhà vua nhưng không có thước đo. Ông ta làm gì?

Nội dung bài học chính Giới thiệu ý tưởng: con người ban đầu đo bằng cơ thể mình. Dẫn dắt trẻ vào câu hỏi lớn: "Làm sao người xưa biết cái này dài hơn hay ngắn hơn?" Giới thiệu khái niệm so sánh: dài hơn, ngắn hơn, cao hơn, thấp hơn — không cần con số.

Hoạt động thực hành Trẻ đứng dậy, tự tìm trong lớp 3 vật: vật dài hơn bàn tay, ngắn hơn bàn tay, bằng gang tay. Chia sẻ trước lớp bằng ngôn ngữ so sánh.

Vở chính / kết thúc

  • Vẽ bàn tay mình vào vở — đây sẽ là trang đầu tiên của "thước đo cá nhân".
  • Cùng sáng tác bài thơ về bàn tay

10:00 - 10:30: Giải lao, ăn nhẹ

  • Rửa tay, ăn nhẹ và vui chơi tự do.
  • Chơi nhảy chéo chân qua gậy gỗ.
  • Chơi Báu vật của thần.
  • Hát Tearoha

10:30 - 11:30: Làm diều

Chuyện Bình An cùng Trâu Đen làm diều

  • Bình An đã từng làm hạc giấy, hạc giấy biến thành Tiên Hạc bay đi khắp nơi.
  • Trong xóm nhỏ của Bình An có một cậu bé Trâu Đen, mất cha do ngư tinh ăn thịt.
  • Mẹ Bình An đi làm xa nên hay gửi gắm con ở nhà bà ngoại, gần nhà có bãi biển.
  • Hai đứa trẻ chơi rất thân.
  • Nhà Trâu Đen có một con Trâu Nhỏ. Tuy gọi là Trâu nhỏ nhưng lại to gấp 10 lần Trâu Đen là ít.
  • Tuy đất đai bạc màu nhưng người dân vẫn lầm lũi làm ruộng.
  • Lần Lạc Long Quân ghé đánh ngư tinh, từ đó mưa thuận gió hoà. Người dân làm ruộng ổn hơn.
  • Hai cậu hay ngồi vắt vẻo trên lưng Trâu Nhỏ nhìn ngắm bầu trời.
  • Lần đánh ngư tinh đó, chỉ có mỗi Trâu Đen là được thị phạm sức mạnh của Lạc Long Quân.
  • Cậu vẫn nhớ mãi cảnh Lạc Long Quân dùng linh lực tạo thành cánh tay, níu lấy mây mà giữ thuyền trên biển.
  • Cậu kể cho Bình An, Bình An mắt sáng như sao, thích thú vô cùng. Cậu mong ước có được năng lực như Lạc Long Quân vậy. Nhưng chưa biết làm sao có được.
  • Cậu không ngồi yên.
  • Cậu thấy gió có thể thổi lá bay.
  • Hạc giấy có thể bay lên trời.
  • Nhưng nếu thế thì cứ bay mất không có gì giữ lại được.
  • Một ý tưởng loé lên, vậy phải chăng chỉ cần một thứ gì giữ giấy lại như cánh tay của Lạc Long Quân, thì chẳng phải chiếc lá hay tờ giấy có thể lơ lửng trên không như mây sao.
  • Cậu liền bắt tay vào làm.
  • Thanh dọc như sống lưng, thanh cong như cánh chim.

11:30 - 11:45: Kể chuyện

Đẻ Đất Đẻ Nước

Mở đầu


Nói một chuyện đời xưa
Trên đổi ta nói với con bướm bạc
Dưới nước, ta nói với con chạng kha (Con chạng kha: con gọng vó, loài côn trùng sống trong nước.)
Trên trời, ta nói với sông Ngân Hà
Trong cửa trong nhà
Người già truyển cho con cháu.


Ngày xưa, ngày ấy
Dưới đất, chưa có đất
Trên trời, chưa có trời
Trên trời chưa có ngôi sao đỏ đỏ
Dưới đất chưa có ngọn cỏ xanh xanh
Đất còn rời rạc
Nước còn bùng nhùng
Ngó lên, trông xuống mịt mùng
Con người ngày đó
Chưa nên chưa có
Thứ gì cũng chưa có chưa nên
Gió ẩm ẩm chưa qua
Rừng cây chưa có lá
Trên đất chưa có con bướm bạc
Mặt nước chưa co con chạng kna
Trong cửa trong nhà
Chưa có ông già truyển đi nối lại.

Đẻ Đất


Muốn ăn cơm phải tìm giống gieo mạ
Muốn ăn cá phải tát suổi, tát ao
Muốn biết vì sao có đất đỏ, đất nâu
Phải bảo nhau ngổi nghe truyện kể
Ngày xưa ngày ấy
Trông trời, trời bao la rộng rãi
Trông đất, đất vắng vẻ trống không
Đồn rằng:
Có một năm mưa dầm mưa dãi
Nước vượt khỏi đổi U
Nước dâng tràn đổi Bái
Năm mươi ngày nước rút
Bảy mươi ngày nước xuôi
Mọc lên một cây xanh xanh
Có chín mươi cành
Cành chọc lên trời lá xanh biết cựa
Thân trên mặt đất, thân cây biết rung
Trong tán trong cành có tiếng đàn bà con gái
Cành chọc trời là con đầu
Tên gọi ông Thu Tha
Cành bung xung là con thứ hai
Tên gọi bà Thu Thiên
Hai ông bà nên đôi nên lứa
Truyển cho:
Con gà có cựa
Dây dưa biết leo
Tre pheo có gai, có ngọn
Con người biết nói


Khi đó dưới đất không còn rời rạc
Dưới nước không còn bùng nhùng
Trời không mông lung
Trông lên ngó xuống đã có nơi, có chốn
Đã có
Lối đi xuống
Đường đi lên
Luồng muốn dậy đã có ngãnh
Cau muốn dạy đã có mo ne
Dây củ mài muốn dây leo vắt vẻo
Dây sắn muốn dây néo buộc
Đã có nơi néo buộc
Con thác muốn dậy đã có con sao
Con sao muốn dậy, đã có trời sáng
Con nhà con người muốn dậy, đã có em có anh
Đạo làm vua không tranh
Đạo làm người không cướp
Vua đã yêu, chúa đã chuộng
Đã có người vụng người tài
Đã có người trai người gái
Đổi có bãi đã có thú to
Rừng thưa đã có chim nhỏ
Dưới nước
Đã đẻ con cá, con tôm
Đẩu hôm đã sinh con rùa
Tối ngày đã sinh con rái (rái cá, phổ biến ngày xưa, hiện nằm trong sách đỏ)
Dưới đất,
Cái gì cũng có
Gió ầm ẩm đã nghe
Mưa le re đã thấy
Thứ nào muốn dậy đều nên thân nên hình
Đất đã có
Đất rộng thênh thang
Chuyện chưa kể nên một gang
Chuyện chưa kể sang một lẽ
Người già người trẻ
Lại nghe chuyện đến chuyện đi
Lại nghe chuyện xưa chuyện cũ
Người ở sướng, ăn ngon
Cũng có đứa khôn, thằng dại
Người khôn nghe kể lại
Thằng dại nghe vội nghe vàng
Phải chờ nghe thêm
Chuyện đẻ nước

11:45 - 13:15: Dọn dẹp, ăn trưa, nghỉ trưa, đọc sách hoặc chơi yên tĩnh

  • Đọc bài xướng Cày đồng
  • Ăn trưa.
  • Dọn lớp.
  • Nghỉ trưa, đọc sách hoặc tự do chơi yên tĩnh.

13:15 - 14:00: Nặn đất sét

  • Quả trứng
  • Bỏ vào trong tổ rơm
  • Ủ đó để tuần sau nặn gà con

14:00 - 14:45: Học Tiếng Trung

14:45 - 15:00: Dọn dẹp, ra về

Quét lau lớp và kho Lau nhà

Ghi chú

  • Đây là giai đoạn "Thế giới là Đẹp", khoảng 14 tuổi mới bắt đầu "thế giới là thực". Cũng như thầy Hoàng Đạo Thuý nói trong quyển "nghề thầy". Thả lỏng trong giai đoạn tuổi nhỏ, rồi làm chặt từ tuổi 14 trở đi. Ngay cả trong các quyển sách mới như "Thế hệ lo âu", thông qua rất nhiều nghiên cứu hiện đại cũng cho ra các kết luận tương tự. Chốt lại là thầy nên bớt áp lực chuyện vào khuôn khổ và các kiến thức của trẻ hơn chút. Để dòng chảy sáng tạo còn bung lụa trong thầy nữa.
  • Việc lặp lại hội làng chưa được đồng đều, cần nhắc nhở lại.
  • Các bạn đã tôn trọng thẻ vàng, thẻ đỏ của thầy hơn. Nhưng cần dùng cẩn thận, tránh nhờn thuốc. Đặc biệt Hải Nam đã có biểu hiện sẵn sàng nhận thẻ đỏ để được phạt.
  • SHVT còn thiếu hoạt động vòng tròn, định lên xong kế hoạch tập kịch thì mới lồng vào SHVT.
  • Bảng cửu chương có một số bạn chưa thuộc, và không đọc chung với lớp, khi bị hỏi bất chợt thì lẩn tránh. (Cốm, Hải Nam). Không nên ép, quan trọng là không khiến tụi nhỏ sợ toán. Còn học ba cái đó sau cũng được. Nhưng rất cần kích hoạt được sự hứng thú trong tụi nhỏ.
  • Bài học chính bị sai lầm khi cho làm việc trên giấy sớm. Hãy đi đo tùm lum tá lả trước rồi về nhà làm trên giấy cũng được mà.
  • Việc tính dọc hãy để tuần sau, không cần vội.
  • Thầy cần hoàn thành cái diều trước đi, mà làm đẹp đẹp vô.
  • Mai cho hát trước khi làm thủ công.
  • Chiều trực nhật nên phân đủ 12 công việc cho 12 bạn.
  • Chưa làm buổi nặn đất sét, nặn trứng nữa. Vẫn để các bạn nặn tự do vì nhận bạn mới vào loạn quá.